Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2020

Binh mã vi động, lương thảo tiên hành.

Binh pháp thường nói: "Binh mã vi động, lương thảo tiên hành."
Đời người giống như chiến trường vậy, thứ mà chúng ta có thể làm được đó là luôn có sự chuẩn bị trước, lo làm chuồng khi vẫn còn bò, chỉ khi trong tay có "lương" thì mới có thể an tâm, không hoang mang.





Trên mạng có một câu hỏi rằng: "Bước tới tuổi 30, tài khoản tiết kiệm là bao nhiêu thì mới yên tâm?"
Rất nhiều câu trả lời được đưa ra, trong đó có một đáp án khiến tôi đồng tình:
"Nếu bạn nửa năm không làm việc mà vẫn có thể "vận hành" bình thường, bao gồm tiền nhà, tiền xe, thẻ tín dụng vẫn còn tiền, vậy thì về cơ bản là bạn đã có thể yên tâm được rồi.
Còn không ngược lại, thì bạn đang ở thế khá nguy hiểm, bất cứ một nguy cơ nào xảy tới đột ngột cũng có thể khiến bạn và cả gia đình điêu đứng."
Đúng vậy, con số cụ thể tất nhiên tùy thuộc vào từng người.
Nhưng ít nhất, chúng ta phải có đủ tiền tiết kiệm để cho phép mình có những đảm bảo tương đối ổn định trong một khoảng thời gian dài.
Thế sự vô thường, chỉ khi trong tay có một số tiền nhất định, mới có thể tự tin ứng phó với phong ba bão táp đột ngột xảy tới.

Có người nói rằng: "Tiền bạc có thể cứu mạng, nhưng lý tưởng thì không thể."
Có tiền mới có tự do, không tiền, lúc cần thiết quả thực có thể mất mạng.
Tiết kiệm tiền, đứng từ một góc độ nào đó mà nói, quả thực là cái phao cứu mạng.
Chỉ khi có đủ tiền trong tay, chúng ta mới có thể tránh được những rủi ro của cuộc sống ở mức độ lớn hơn, đồng thời có thể cung cấp một hàng rào an toàn cho bản thân và gia đình.
Chỉ khi trải qua thập tử nhất sinh, trải qua những giây phút khó khăn, vất vả, mới trân trọng hơn những thứ ngày hôm nay mà bạn đang có.
Thay vì ca thán không kiếm được tiền, chi bằng bắt đầu từ ngày hôm nay, nghiêm túc xem xét lại "chi tiêu quan" của bản thân, nghiêm túc nâng cao năng lực kiếm tiền và tư duy tiết kiệm tiền của bản thân.
Một dịch bệnh, thực ra là "suối nguồn".
Có những người, đứng trong vũng bùn không có tiền, ngày càng lún sâu hơn.
Còn có những người, ý thức được nguy cơ của việc không có tiền, từ đó bắt đầu thay đổi, tích cực "tự lực cánh sinh".
Có người nói: "Thứ tôi yêu không phải là tiền, thứ tôi yêu là cuộc sống độc lập tự do mà tiền mang lại."
Trước ngưỡng cửa sinh tồn, không ai là có đặc quyền riêng.
Chỉ khi có đủ tiền tiết kiệm, một cuộc sống bình thường mới có thể được duy trì.
Đã đến lúc để thay đổi quan điểm về tiêu dùng của bạn!
Không có việc gì bớt cảm tính, tiêu bừa bãi lại, rảnh rỗi hãy tiết kiệm thêm chút tiền, để cuộc sống trong tương lai, có thể được thoải mái, an toàn và dễ chịu hơn.

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020

Cảm hoài - Chữ Hán: 感懷

Cảm hoài (chữ Hán感懷) là bài thơ tự sự của Đặng Dung (鄧容 ?-1414) khi ông đem quân giúp vua Trùng Quang Đế của nhà Hậu Trần, nhưng do lòng người ly tán, quân binh ít ỏi, lương thực thiếu thốn nên cuối cùng đã thất bại.





Nguyên tác:
感懷
世事悠悠奈老何
無窮天地入酣歌
時來屠釣成功易
運去英 雄飲恨多
致主有懷扶地軸
洗兵無路挽天河
國讎未報頭先白
幾度龍泉戴月磨
Phiên âm Hán-Việt:
Thuật hoài
Thế sự du du nại lão hà?
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca.
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.
Trí chủ hữu hoài phù địa trục,
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.

Dịch nghĩa
Cảm hoài
Việc đời dằng dặc mà ta đã già, biết làm thế nào?
Trời đất mênh mông đắm trong cuộc rượu hát ca.
Khi gặp thời, người làm nghề hàng thịt, kẻ câu cá cũng dễ thành công,
Lúc lỡ vận, bậc anh hùng đành phải nuốt hận nhiều.
Giúp chúa, những mong xoay trục đất lại,
Rửa vũ khí không có lối kéo tuột sông Ngân xuống.
Thù nước chưa trả được mà mái tóc đã bạc sớm,
Bao phen mang gươm báu mài dưới bóng trăng.



Bản dịch của Tản Đà
Việc đời man mác, tuổi già thôi!
Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi.
Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,
Tan tành sự thế luống cay ai!
Phò vua bụng những mong xoay đất,
Gột giáp sông kia khó vạch trời.
Đầu bạc giang san thù chửa trả,
Long tuyền mấy độ bóng trăng soi.
Bản dịch của Phan Kế Bính
Việc đời bối rối tuổi già vay,
Trời đất vô cùng một cuộc say.
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.
Vai khiêng trái đất mong phò chúa,
Giáp gột sông trời khó vạch mây.
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,
Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.
Bản dịch của Nguyễn Văn Trình
Việc đời dặc dặc tuổi già đây
Trời đất miên man nhịp hát hay
Bần tiện gặp thời thành nghiệp dễ
Anh hùng lỡ vận hận căm đầy.
Mong xoay trái đất lo phù chúa
Muốn rửa sông trời khó kéo mây.
Thù nước chưa đền đầu đã bạc
Mài gươm dưới nguyệt mấy thu rày.
Cha con Đặng Tất, Đặng Dung, đều là những anh hùng hào kiệt, lừng lẫy ở thời Hậu Trần. Nhưng buồn thay, họ đều là những anh hùng lỡ vận, không gặp thời, lại không gặp được minh chúa. Cha (Đặng Tất), chết oan vì sự nghi kỵ ngu hèn của kẻ cầm quyền (Giản Định Đế). Con (Đặng Dung), chết uất hận trong tay giặc Minh, mặc dù họ đã có những cơ hội làm nên sự nghiệp lớn lao, giành lại giang sơn đất nước từ tay ngoại bang xâm lược. 

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2020

ĐÒN BẨY TÀI CHÍNH, NHÀ MUA, NHÀ THUÊ, NHÂN SỰ VÀ ĐẠI DỊCH

Mình sẽ giải thích sơ về mối quan hệ giữa công ty, ngân hàng, tiền thuê nhà, nhân sự và đại dịch. 
Vì sao đại dịch mang lại ảnh hưởng kinh tế nặng nề đến vậy, các doanh nghiệp ở Nhật Bản bắt đầu đệ đơn xin phá sản, gần 5000 doanh nghiệp ở Việt Nam vừa đóng cửa, 5000 tạm ngừng kinh doanh, tổng doanh nghiệp giải thể cao gần 20% so với cùng kì năm trước.



Đầu tiên, nếu bạn là chủ doanh nghiệp hoặc chủ đầu tư những dự án sinh lời, nôm na là doanh nhân thì khi bạn mua nhà, thường bạn sẽ không chồng hết 100% tiền nhà. 
Chẳng hạn bạn mua căn nhà 10 tỷ, bạn sẽ trả 5 tỷ, vay ngân hàng 5 tỷ và chịu mức lãi 7-12% tùy vào ngân hàng và tình trạng doanh nghiệp dù bạn có hơn 10 tỷ trong tay, tất nhiên thường bạn sẽ phải thế chấp căn nhà mình vừa mua. 
Vì sao? Vì với một số doanh nhân, số tiền mặt 5 tỷ đó họ có thể sinh lời ít nhất 20% 1 năm, sau khi trả nợ ngân hàng họ vẫn có lãi.
 Cái này gọi là đòn bẩy tài chính. Sau 1 năm, bạn vẫn sở hữu nhà cùng số tiền và thêm một khoản tiền > 10% của 5 tỷ, nếu kinh doanh tốt có thể sinh ra thêm 4-5 tỷ chứ chẳng phải chỉ dừng ở đó.
Thế nhưng thế sự khôn lường, khi bạn thua lỗ, không có khả năng trả vốn lẫn lãi, đó là lúc ngân hàng siết nhà và bán phát mãi tài sản bạn thế chấp để thu hồi vốn, lúc này đòn bẩy bị gãy, bạn trắng tay.
Tiếp đến, đại đa số các cơ sở kinh doanh đều thuê nhà, thuê mặt bằng để bắt đầu sự nghiệp, một ít có điều kiện thì mua luôn, nhưng trớ trêu thay nhà mặt bằng tốt thì lại đắt đỏ, hiện mặt bằng khu Phan Xích Long ở Sài Gòn có mức giá từ 100 triệu -> 300 triệu/tháng tùy vào vị trí và diện tích, tức tương ứng 2-3 tỷ/năm.
 Tương tự là nhà mặt phố Trần Phú Hà Nội có mức giá khoảng 100-250 triệu/tháng. 
Mà thường các doanh nghiệp có khả năng chơi những mặt bằng lớn này không phải chỉ có 1 chi nhánh, nên khả năng tiền thuê nhà hàng năm lên đến hàng chục tỷ.


Vậy dù bạn là nhà thuê hay nhà mua, khi tình hình kinh doanh khó khăn, khối tài sản đang dương của bạn có thể lập tức sụp đổ chóng vánh. 
Đó là lý do nhiều ông chủ nhiều tòa nhà ở Hà Nội lập tức mất chục tỉ trong vài tháng dịch mà báo chí đưa tin hà rầm bữa nay.
Tương ứng với tài sản là đất đai, nhà cửa, một loại tài sản khác cũng quý giá và đắt đỏ không kém là nhân sự. 
Giả sử lương trung bình của một cơ sở kinh doanh vừa kể cả quản lý lẫn nhân viên là 10 triệu/tháng, 20 nhân viên, vậy mỗi tháng bạn phải mất 200 triệu tiền nhân sự. Có nhiều cơ sở kinh doanh lên đến 500 triệu - 1 tỷ/tháng. 
Số lượng nhân viên này đã qua nhiều năm chắt lọc, hình thành các kĩ năng, thói quen, vận hành, nắm giữ nhiều đầu mối chăm sóc khách hàng thân thiết mang lại rất nhiều lợi nhuận cho công ty. 
Khi công ty rơi vào tình trạng khó khăn, bạn cắt giảm nhân sự để đỡ chi phí vận hành thì khi thị trường bình ổn trở lại, bạn sẽ mất hết tay chân, số tài sản đáng ra được những nhân sự này tạo ra trong 5 năm tiếp theo bỗng biến mất, có khi bạn còn mất thêm rất nhiều tiền để tuyển nhân sự mới, training, sàng lọc, chịu mất khách trong giai đoạn nhân sự làm quen với công ty.
Bởi vậy những ngày tháng bình thường không có gì để nói, nhưng cũng cùng những yếu tố trên, khi đại dịch xuất hiện, lượng khách hàng giảm mạnh, doanh nghiệp không có khả năng chi trả gốc lãi ngân hàng, không có khả năng chi trả nuôi quân trong nhiều tháng, mọi sự nghiệp có thể đổ vỡ trong chốc lát.
 Nhưng nếu bạn kinh doanh không vay vốn, không mở rộng tức là kinh doanh không hiệu quả trừ phi bạn có một lượng vốn siêu to siêu khổng lồ, còn trường hợp bình thường khi cùng số tiền trả lãi cho ngân hàng, doanh nghiệp tự tin có thể làm ra được ít nhất 20%/năm người ta mới đi vay chứ không phải khốn khó vay bậy vay bạ nên khoan phán xét chuyện người ta khôn hay dại đã. 
Ngân hàng cũng thường đánh giá doanh nghiệp, cảm thấy làm ăn tốt, tài sản thế chấp đầy đủ họ mới cho vay chứ không dễ ăn tiền đâu.


Lấy 1 ví dụ cụ thể cho dễ hiểu hơn:
Chẳng hạn doanh thu mỗi tháng của công ty là 10 tỷ, các chi phí nguyên liệu, vật liệu, hàng hóa 6 tỷ, các chi phí tiền thuê nhà, thuê nhân viên, marketing, các chi phí ngầm khác khoảng 3 tỷ, tiền lời 1 tỷ mỗi tháng.
 Vậy lúc này mỗi tháng công ty không có doanh thu, các chi phí giảm đôi chút, không có chi phí hàng hóa, công ty sẽ lỗ 3 tỷ 1 tháng, 4 tháng mất hết số tiền lời 1 năm qua, 1 năm lỗ đi tong 4 năm cày bừa. 
Các công ty có tỷ suất lợi nhuận càng thấp, chi phí cao như các công ty sản xuất, nhà hàng khách sạn sẽ là những công ty "lên đường" trước.
Thế mới nói _Kinh doanh không dành cho tất cả mọi người.
 Mỗi một tấm gương thành công trên báo chí là hàng ngàn doanh nghiệp vô danh khác sụp đổ ở kề bên mà không ai hay biết. 
Cây càng cao càng đón gió, công ty càng to càng nhiều chi phí, càng dễ bị công phá khi gặp tấn công.

copy facebook






Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

Thế giới không bao giờ có lựa chọn dễ dàng!

Khi điện thoại bạn có 100% pin, bạn sẽ thấy 1-2% không quá quan trọng. Nhưng nếu điện thoại bạn chỉ có 10% thì sao? Giá trị của đồng tiền trong những lúc ốm đau, dịch bệnh thật ra cũng tương tự như vậy.






Tháng 2 vừa qua, tại ngã ba đường sắt Bắc Kinh - Quảng Châu và tỉnh Hồ Bắc, một sĩ quan cảnh sát phát hiện hai người đàn ông đeo hành lý đi bộ trên đường sắt. Khi tiến tới nói chuyện, vị cảnh sát biết được rằng, vì các phương tiện giao thông công cộng ngừng hoạt động, hai người này đang cố gắng rời Hồ Bắc bằng việc đi bộ để tới Thâm Quyến làm việc. Khi được tìm thấy, họ đã đi liên tục 7 tiếng đồng hồ.
Một tin tức khác cũng đề cập tới tình hình một vài người dân Hồ Bắc sử dụng bè gỗ để vượt sông Trường Giang, mong tới được Giang Tây.
Phần bình luận bên dưới những thông tin này đều tràn ngập lời chì chiết, trách mắng người dân chạy loạn, rước thêm phiền phức trong thời điểm mấu chốt. Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng, với những người này, họ không mạo hiểm vượt sông, bỏ cả ngày dài đi bộ chỉ để lây nhiễm bệnh tật cho xã hội. Tất cả những việc họ làm chỉ để cố giữ lại kế sinh nhai cho bản thân mà thôi. Nếu không vì miếng cơm manh áo, có ai muốn ra ngoài đối mặt với hiểm nguy?
Ở những khu vực khác, có người an nhàn ở nhà phòng tránh virus, nhưng vẫn có không ít người phải ra đường kiếm sống. Không ít những biện pháp bảo hộ “quá đà” cũng được nghĩ ra như dùng nilon, bình đựng nước, áo mưa, thậm chí mặc đồ cosplay thú bông để phòng hộ… Đằng sau sự khôi hài, mỗi hình ảnh đều khiến người ta không khỏi chua xót.




Có người nói rằng, nếu đã sợ như vậy thì sao không ở nhà, còn đi làm làm gì, tiền có thể quan trọng hơn mạng sống hay sao?
Thế nhưng, không đặt mình vào vị trí của người ta, làm sao bạn có thể hiểu được những áp lực mà họ đang gánh? Nếu không đi làm, tiền nhà đang trả góp ai sẽ đóng? Tiền ăn, tiền uống, tiền điện, tiền nước… của cả nhà mấy miệng ăn, ai sẽ là người trả? Nếu ở nhà có cơm no áo ấm, nước đến há miệng, cơm đến giơ tay, ai còn muốn ra ngoài mạo hiểm nữa?
Có chăng, vì hiện thực bức ép, người ta mới buộc phải chấp nhận. Thế giới có được mấy người sinh ra ở sẵn vạch đích, đại đa số mọi người nỗ lực cả đời cũng chỉ vì hai chữ “mưu sinh” tạm thời mà thôi.
Chúng ta an toàn ngồi trong nhà, nói cho họ nghe về tình hình dịch bệnh, nhưng lại không thể giúp họ trả tiền thuê nhà, các tiện ích tiêu dùng cùng ba bữa mỗi ngày. Đó chính là sự thật.

Có không ít những trường hợp tương tự bày tỏ ý kiến :
"Áp lực cuộc sống lớn hơn nhiều so với nỗi lo sợ về bệnh viêm phổi mới. Gia đình chúng tôi ở Thâm Quyến, thu nhập chính đến từ công việc lái taxi. Thế nhưng dịch bệnh khiến cho mọi người không còn dám ra đường nữa. Dù mỗi ngày đánh xe mấy vòng thành phố, tôi cũng chẳng kiếm được đồng nào. Trong khi đó, tiền thuê nhà vẫn phải trả đều đặn. Rau cỏ thịt cá trong siêu thị cũng ngày càng đắt. Nếu không tiếp tục ra ngoài kiếm sống, trước khi ra đi vì bệnh, chắc chúng tôi đã đói quá mà chết rồi".
"Tôi là mẹ đơn thân, một thân một mình thuê nhà trên thành phố nuôi con. Trước kia, tôi có thể mở quầy hàng ngoài chợ đêm để buôn bán nhỏ, kiếm chút tiền học phí và chi phí sinh hoạt cho trẻ em. Thế nhưng từ khi dịch bệnh nổ ra, tôi đã phải ở nhà trông con 15 ngày rồi. Rốt cuộc bao giờ dịch bệnh này kết thúc đây? Nhà tôi sắp không còn gạo mà ăn rồi....”.
Có người thoải mái sống mà không cần lo lắng, vì họ chưa biết rằng, không phải ai cũng có công việc an nhàn, chỉ cần ngồi trước máy tính hoặc điện thoại.
Có người cảm thấy ổn định và an toàn trong nhà, vì họ chưa biết rằng, không phải ai cũng có đủ tiền trong tay mà không cần ra đường lao động.
Có người không thể hiểu nổi, tại sao vẫn phải ra đường trong khi nguy cơ lây nhiễm cao đến thế, vì họ chưa biết rằng, thế giới của người trưởng thành không bao giờ có lựa chọn dễ dàng

Lấy ví dụ như, nếu pin điện thoại của bạn chỉ còn 10%, lại không có nơi nào để sạc thêm, mất đi 1-2% cũng vô cùng đáng quan ngại. Nhưng nếu điện thoại của bạn đã sạc đầy 100%, thì 1-2% đó có còn quan trọng hay không?
Trả lời được câu hỏi này, bạn cũng sẽ có được câu trả lời cho gánh nặng cuộc sống. Một vài chục nghìn đồng có thể không là gì với bạn. Đó là do bạn chưa bao giờ nghèo, nên bạn không thể hiểu.
Khi bạn có đủ một lượng tiền nhất định, tự nhiên bạn sẽ thấy đồng tiền không phải là tất cả. Nhưng khi bạn không có gì, đồng tiền lại có thể là cả cuộc sống, thậm chí, quan trọng hơn cả cuộc sống.
Trong dịch bệnh, bạn nằm nhà chơi điện tử, xem tivi, nghịch điện thoại, đương nhiên bạn sẽ không hiểu tại sao vẫn có người ra đường đi làm, buôn bán. Khi bạn ngủ đủ giấc mỗi ngày, bạn sẽ không hiểu tại sao có người thao thức cả đêm không chợp mắt nổi vì lo lắng ngày mai không được đi làm. Khi kim không đâm vào bạn, bạn sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đau. Dù có cố tưởng tượng, đó cũng chỉ là sự phỏng đoán phiến diện mà thôi. Do đó, đừng tự cho mình vị thế “suy nghĩ cho người khác” rồi vội vã chỉ trích, phán xét bất cứ điều gì.
Như nhân vật Great Gatsby trong cuốn sách nổi tiếng cùng tên đã nói: "Bất cứ khi nào bạn định chỉ trích người khác, hãy nhớ rằng, không phải tất cả mọi người trên thế giới này đều có những lợi thế mà bạn đang có".
Bạn không hiểu tại sao người ta bất chấp nguy hiểm chỉ vì vài đồng lương mỗi tháng. Tỷ phú Bill Gates cũng không thể hiểu được tại sao bạn lại lãng phí mấy giây cuộc đời để cúi xuống nhặt 100 đô-la Mỹ đánh rơi.
Vì vậy, trong tình hình khó khăn này, đừng khiến áp lực trên lưng người khác nặng hơn gấp bội bởi sự phán xét và đổ lỗi của mình. Bất kể bạn là ai, bạn đang ở vị trí nào. Tất cả mọi người đều đã quá mệt mỏi để tìm cách vượt qua tình thế khó khăn rồi.




Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020

Đường dài mới biết ngựa hay



Con ngựa phi nước đại là con ngựa nào? Đúng như bạn dự đoán, đó là con ngựa chạy như thể 2 chân va vào nhau.

Chạy nhanh đương nhiên là mất sức. Nếu quá sức, 2 chân ngựa va vào nhau mà dúi dụi ngã.
Tôi lại nói tới những con ngựa chạy đường dài. Những con ngựa không quá nhanh, không quá mạnh, nhưng biết cách phân bố sức lực của mình.
Thú vị là những con ngựa này cuối cùng cũng về được đích, cho dù nó chạy chậm.
Mỗi người có một cái đích đến khác nhau. Đích xa, đích gần, đích nhỏ, đích lớn.

Tiền bạc trên một con đường dài

Những thứ bề nổi thường hào nhoáng, mới lạ, tuyệt vời. Nói cho tôi xem, ai lại không muốn phô diễn những thứ hay ho nhất mà mình có cơ chứ?
Nhưng mỗi người lại có những bí mật riêng chỉ muốn giữ cho mình. Và đôi khi nó không tỷ lệ thuận với những thông tin mà bạn thấy.
Tôi cho rằng thứ gì cũng phải đánh đổi. Nếu bạn đồng ý vay mượn để đổi lấy sự hào nhoáng, bạn sẽ phải trả số tiền mượn, và phải trả số tiền nhất định cho cả sự hào nhoáng nữa. Mặt khác, tích trữ tiền bạc chả có gì hào nhoáng cả, nhưng nó sẽ giúp bạn có nhiều cơ hội để đầu tư hơn, cũng như nhân rộng số tiền bạn hiện có.
Đó là cách dùng tiền của mỗi người. Tuy nhiên tiền bạc trên một con đường dài thì không ai là không muốn cả. Giàu cả đời chứ không ai muốn chỉ giàu trong vài ngày.

Sự nghiệp trên một con đường dài

Nhiều người thấy sự nghiệp của người khác sáng lạng, vậy là cũng mơ ước được giống vậy.
Nhưng họ không muốn đánh đổi công sức và thời gian bởi… quá vất vả. Vậy là họ tìm cách ngắn hơn.
“Nếu mình kiếm được 500 triệu/năm thì sự nghiệp của mình cũng chả kém sự nghiệp của A là bao.” B nghĩ bụng.
Cách B nghĩ có vẻ logic, nhưng thực chất nó chả logic chút nào. Tiền bạc chỉ là 1 phần nhỏ của sự nghiệp. Nó không phải là tất cả.
B tìm tới những cách kiếm tiền kiểu muối xổi, easy money, mơ ước thành công đến sau 1 đêm tỉnh giấc. có thể có 500 triệu hoặc mất 500 triệu. Còn A có cả 500 triệu lẫn sự nghiệp rộng mở phía trước.
Sự nghiệp của bạn cần được vun đắp từng ngày, từng ngày. Mỗi ngày bạn cố gắng một chút, dành thời gian một chút, nỗ lực một chút… KHÔNG DỪNG LẠI. Chứ nó không phải là một chút thời gian, một chút tìm hiểu, và hành động theo kiểu… AI CŨNG CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC.

Thành công trên một con đường dài

Nhiều người say mê chiến thắng, chỉ chăm chăm hưởng thụ chút thành công mình có được mà quên mất chặng đường dài phía trước.
Thành công không có nghĩa lý gì nếu bạn không thể nhân rộng nó ra thành những thành công khác. Nó chỉ giống với việc bạn có 100 triệu đồng. Nếu không nhân rộng 100 triệu này ra, rồi một ngày nọ bạn sẽ tiêu sạch bách.
Đường dài mới biết ngựa hay, 1 thành công trả giúp bạn đi tới đâu, nhưng 10 thành công thì có. Bởi nó sẽ giúp bạn có thêm 10 thành công nữa, rồi 10 thành công nữa, rồi 10 thành công nữa.
Đó là lý do tôi rất tâm đắc câu nói này. Mục đích của bạn cần được hướng tới dài hạn thay vì ngắn hạn. Cuộc sống của một người đàn ông ông 80 tuổi sẽ tương đương với 700.800 giờ. Đừng vì vài giờ hưởng thụ ít ỏi mà đánh rơi mất HÀNG TRĂM NGHÌN GIỜ còn lại của cuộc đời.
Chinh Em


Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Cuộc sống này thứ gì cũng có giá của nó: Bạn sẵn sàng trả giá cho cái gì?


Cuộc sống này thứ gì cũng có giá của nó.
Nếu bạn muốn một cô gái sexy, ăn mặc đốt mắt người khác. Có thể mối quan hệ của bạn sẽ gặp những rắc rối không đáng có.
Nếu bạn muốn một cô gái sự nghiệp. Đừng trông đợi cô ấy dành nhiều thời gian làm việc nhà.
Nếu bạn muốn một cô gái thích chăm lo gia đình. Mỗi khi công việc của bạn gặp rắc rối, đừng có xin cô ấy lời khuyên.
Cuộc sống này thứ gì cũng có giá của nó. Bạn chọn thứ này thì thứ kia có thể sẽ thiếu hoặc không đầy đủ.
Như tôi là 1 ví dụ. Nhiều người nhìn tôi và muốn được như vậy. Nhưng thú thật, những gì bạn thấy chỉ là vẻ bề ngoài. Đã có thời gian tôi phải trả giá cho sự cô đơn. Công việc, cuộc sống, tinh thần gần như không thể chia sẻ cùng ai được.

Cuộc sống này thứ gì cũng có giá của nó

Vé máy bay Hà Nội – Sài Gòn trung bình 1,5 triệu. Nếu chỉ muốn trả 500k, 700k có thể bạn sẽ phải đi ô tô hoặc tàu hỏa.
Phòng khách sạn trung bình giao động 1 triệu – 2 triệu. Nếu chỉ muốn trả 300k cho một đêm ngủ, có thể bạn chỉ thuê được nhà nghỉ hoặc homestay.
Cuộc sống này thứ gì cũng có giá của nó. Bạn định trả bao nhiêu cho lựa chọn của mình?
Một chiếc iPhone 11 Pro có giá hơn 2 chục triệu. Nếu muốn trả thấp hơn, có thể bạn phải mua máy cũ. Lúc này, cái giá phải trả là máy có thể sẽ xước sát hoặc dễ trục trặc hơn máy đập hộp.
Nếu không đủ tiền mua một chiếc ô tô mới, có thể bạn sẽ mua một chiếc ô tô cũ. Cái giá phải trả là xe hao mòn, mọi thứ cũ đi, phụ tùng phải thay thế lúc nào không biết.
Cuộc sống này thứ gì cũng có giá của nó. Thế nên thay vì để ai đó trả giá hay cảm xúc trả giá hộ bạn. Tốt nhất, bạn hãy tự quyết định xem mình nên trả giá cho cái gì. Và mình có sẵn sàng trả giá để đổi lấy những thứ tốt hơn không?
Copy

Mọi sự thành công đều phải trả giá

Có lẽ lời khuyên tốt nhất cho mọi vấn đề trong cuộc sống đó chính là: Mọi sự thành công đều phải trả giá. Nhưng trả giá như thế nào, và trả với cái giá bao nhiêu thì không phải ai cũng biết?
Xuyên suốt cuộc đời của doanh nhân là quá trình đánh đổi. Trả lương nhiều hơn, hay mai cho nhân viên nghỉ việc? Đưa con đi chơi hay hoàn tất báo cáo? Thân mật với bè bạn hay tận dụng thời gian để tối ưu doanh nghiệp?
Trong bài viết này, tôi sẽ chỉ ra những cái giá mà một người thành công phải trả để có được cuộc sống mà họ muốn. Theo một thống kê, có tới 95% doanh nhân không nhận được ủng hộ từ những người xung quanh. Ngay cả khi đó là những người thân thuộc nhất với họ.
                                   Hoàng Thành Thăng Long 2012

Đâu là cái giá để bạn đổi lấy sự thành công?

Hãy tập làm quen với sự cô đơn

Cái giá đầu tiên phải trả cho thành công: Hãy làm quen với sự cô đơn!
Lên bar, nhạc nhẽo, karaoke ư? Quên đi, cuộc chơi kết thúc từ 10 năm trước rồi.
Du lịch ư? Thời gian là cái áo còn không có chứ nói gì việc đi đâu chơi?
Chia sẻ với ai đó ư? Hy vọng người yêu bạn đủ kiên nhẫn để lắng nghe những mớ hỗn độn mà bạn gặp phải trong công việc.
Khi thành công rồi bạn sẽ có thời gian để làm mọi thứ. Nhưng trong vòng 1 đến 3 năm đầu, bạn phải hustler, bạn phải “work your ass off”. Còn không, đừng mơ chân mình có chỗ đứng cho sự thành công.
Người sáng lập nên Elite Daily – Gerard Adams đã cho rằng: “Phẩm chất hàng đầu của một người doanh nhân thành đạt đó chính là kiên trì với định hướng của mình.”
Làm việc chưa có thu nhập? Ồ, sẽ ổn thôi, rồi mình sẽ kiếm được những gì mình xứng đáng.
Nhưng đến lúc phải bán nhà, bán xe? Cuộc chơi lúc này thực sự cân não. Không dễ gì có thể tiếp tục giữ vững định hướng của mình.
Có quá nhiều những tấm gương làm kinh doanh nhưng nửa vời thiếu niên chỉ khiến cho vốn liếng bao lâu tích cóp mất hết. Đây thực sự là bài học quan trọng. Là điều đầu tiên bạn cần ghi nhớ bởi mọi sự thành công đều phải trả giá.

Đôi lúc bạn thấy mình ngược dòng với số đông

Bản tính của con người là luôn mong muốn có được sự an toàn và ổn định. Chúng ta tìm kiếm sự an toàn hàng ngày bằng cách tham gia các hội nhóm, làm việc theo tập thể và thuận theo ý kiến số đông. Tuy nhiên nếu bạn muốn trở thành một doanh nhân thành đạt thì bắt buộc phải từ bỏ điều này và phá vỡ những khuôn mẫu có sẵn trong cuộc sống.
Phải có những bước đi chắc chắn thì mới có thể đạt được thành quả. Giai đoạn này sẽ vô cùng khó khăn bởi bạn sẽ gặp phải những chỉ trích từ gia đình, xã hội hoặc thậm chí là những người bạn bè thân nhất.
Nhưng đừng để cho sự nghi ngờ len lỏi trong ý tưởng của mình. Bởi chỉ có bạn là người duy nhất hiểu rõ được mục tiêu và ý nghĩa của việc mình đang làm. Nên nhớ rằng chính bạn là người duy nhất đầu tư vào ý tưởng của bản thân và biết rõ mình đang làm những gì.

Để thành công thì bạn sẽ bị từ chối lên từ chối xuống

Bị từ chối là một thử thách KHÔNG THỂ THIẾU để đổi lấy thành công. Sau mỗi lần bị từ chối sẽ là cơ hội để bạn cải tiến đổi mới. Một cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác tươi sáng hơn mở ra.
Các startup chia sẻ trong suốt quá trình khởi nghiệp thường phải đối mặt với sự từ chối hàng ngày. Sự từ chối hợp tác, sự từ chối ủng hộ từ bạn bè và người thân, sự từ chối của các nhà đầu tư hay của các khách hàng mới,….
Phản ứng thường thấy của con người trước những phản hồi tiêu cực sẽ là cảm giác chán chường và mệt mỏi. Nhưng mọi sự thành công đều phải trả giá. Vì thế khi đó hãy tự đặt câu hỏi cho mình và tìm những cách tốt nhất để cải tiến sản phẩm và dịch vụ.
Khi đó, bạn không hề một mình. Bởi ngoài kia, đã từng có rất nhiều nhà doanh nhân thành đạt cũng từng phải trải qua những điều này. Họ đã làm và thành công. Ví dụ như: Oprah Winfrey, JK Rowling, Madonna và thậm chí cả Albert Einstein,….
Qua hàng ngàn lần bị từ chối bạn sẽ trở thành và cứng cáp hơn để chèo lái sự nghiệp của mình tới bến bờ thành công.

Lạc mất những mối quan hệ thân thuộc

Đây là điều mà doanh nhân thành đạt nào cũng đã từng trải qua. Bởi nó là một trong những cái giá mà bạn phải trả để có được thành công như hôm nay. Khi quyết định dấn thân vào con đường kinh doanh thì bạn phải dành hết thời gian và tâm sức cho những ý tưởng mới và những dự án ban đầu.
Thời gian cứ vậy trôi cho tới khi bạn vô tình nhận ra những buổi họp mặt bạn bè hay tụ họp gia đình đều thiếu vắng bản thân mình. Những cuộc gọi, tin nhắn từ bố mẹ bao ngày qua chưa được hồi đáp, đứa con đã biết đạp xe từ khi nào chẳng hay,…
Khi đó bạn chính là người cô đơn thật sự. Đó chính là lúc bạn hiểu thấm thía mọi sự thành công đều phải trả giá. Nhiều người đã đã tìm cách để cân bằng giữa công việc và cuộc sống. Nhưng dường như điều này chỉ dành cho những người siêu việt bởi rất hiếm, RẤT HIẾM NGƯỜI LÀM ĐƯỢC!

Bắt đầu có khoảng cách

Một trong những cái giá phải trả cho sự thành công đó chính là khi bạn đang ở trên đỉnh danh vọng thì sẽ luôn có khoảng cách giữa mình và những người xung quanh.
Cảm giác cô đơn và không ai thấu hiểu luôn thường trực. Bởi chính ánh hào quang xung quanh bạn sẽ khiến cho nhiều người không dám tới gần. Bao vây quanh bạn là vô số những mối quan hệ mới, nhưng chúng ta đều tự biết rằng hiếm có mối quan hệ nào là thật lòng.
Cô đơn ngay trên giữa con đường có thật không đó chính là của trong những cái giá đắt đỏ mà bạn phải trả. Hãy luôn giữ cho tâm mình không bị gục ngã ngay trước sự cô đơn của chiến thắng!
Copy





Copyright © 2012 Nguyen Đinh Binh .