Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

CUỐI TUẦN MỘT CÂU CHUYỆN! BÀI HỌC ĐẮT GIÁ !!

Dù có làm việc gì ở đâu
thì cũng hãy nhớ những nguyên tắc quan trọng này:
Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười.
Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền.
Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.
Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.
Nguyên tắc 5:
- Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.
- Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.
- Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.
- Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.
Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội.
Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.
Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít!
Hãy luôn nhớ: LÀM VIỆC BẰNG CẢ CÁI TÂM
Bỗng hiểu ra, không có ai vừa sinh ra đã có thể đảm nhiệm được việc quan trọng, mà bất cứ ai cũng đều bắt đầu từ những việc giản đơn, bình thường nhất. Hôm nay bạn dán lên mình một cái mác thế nào, có lẽ sẽ quyết định liệu ngày mai bạn có giữ được vai trò quan trọng hay không. Mức độ để tâm, lo lắng cho công việc ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả làm việc, bất kỳ một công ty nào cũng đều rất cần những nhân viên tích cực, có trách nhiệm và chủ động trong công việc.
Những nhân viên xuất sắc không bao giờ là người bị động, đợi người khác sắp xếp công việc cho mình, mà họ luôn là người chủ động tìm hiểu việc mà mình nên làm, rồi dốc hết sức để hoàn thành tốt công việc ấy.
Mười loại người không bao giờ có được lương cao, cũng không đáng để bồi dưỡng:
1. Người muốn nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật.
2. Người muốn đi làm lúc chín giờ sáng và tan làm lúc năm giờ chiều.
3. Người muốn sống dựa vào lương cơ bản.
4. Người không có chí tiến thủ.
5. Người không có tư duy chạy đua với thời gian.
6. Người làm việc gì cũng chậm chạp.
7. Người không có nhân phẩm.
8. Người không dám chịu trách nhiệm.
9. Người luôn cảm thấy sản phẩm của mình quá đắt.
10. Người luôn trách móc công ty.
Nhậm Chính Phi, người sáng lập ra công ty HuaWei đã từng nói: Có rất nhiều người hỏi tôi rằng, công ty có nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật không? Có cần tăng ca không?
Khi ấy tôi chỉ cười mà không nói gì, khách sáo mời họ ra khỏi công ty. Đã muốn nhàn rỗi, sao còn đi làm? Ở nhà luôn có phải là được nghỉ cả tuần rồi không?
Là người, nếu không tranh thủ cố gắng khi còn trẻ, thế thì bạn có tuổi thanh xuân để làm gì?
Người ta đều nói tuổi trẻ chính là vốn, tôi muốn bổ sung thêm là, chỉ khi phấn đấu, vốn liếng của bạn mới có giá trị, chỉ khi liều mạng, tuổi trẻ của bạn mới đáng để bạn tự hào.
- Mở miệng ra đã nhắc đến khó khăn, sự trưởng thành đã cách bạn quá xa rồi.
- Mới bỏ ra chút công sức đã nghĩ đến việc báo đáp, cơ hội đã cách bạn quá xa rồi.
- Vừa bắt tay vào làm đã nghĩ đến lợi ích cá nhân, trái ngọt đã cách bạn quá xa rồi.
- Mới có chút khởi sắc đã đòi hỏi điều kiện, tương lai đã cách bạn quá xa rồi.
- Vừa mới hợp tác đã nghĩ cách sao cho mình không chịu thiệt, sự nghiệp đã cách bạn quá xa rồi.
Hy vọng bài viết này giúp ích được cho nhiều người!
ST

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

THƠ TỨ TUYỆT OMA KHAY AM( BA TƯ- THẾ KỶ 10)


THƠ TỨ TUYỆT OMA KHAYAM-( BA TƯ-THẾ KỶ X)

Bí mật cuộc đời tôi và anh không biết
Chỉ còn rượu và tình yêu bất diệt
Thế giới ra sao thì cũng thế mà thôi
Vì trước sau tôi và anh cũng chết

Khi cung điện bạc vàng bao cái hay cái dễ
Ngài đem cho thằng ngu thằng hại đời như thế
Và bắt kẻ ngay hiền phải nô lệ kiếm ăn
Thì công bằng của ngài tôi đếch cần Thượng đế

Người thông minh không ham tiền liêm khiết
Nhưng thông minh mà không tiền cũng mệt
Bông hồng giầu trong tủ kính đẹp sao
Bông lau nghèo bên ao đang chết lụi

Người hiểu biết có tài người ham mê khoa học
Phải đi vắt sữa dê...nhìn đời mà phát khóc
Làm thông minh là dại dột đời này
Cái đầu giỏi rẻ hơn cả củ hành ngu ngốc

Thật tội nghiệp những người than với khóc
Hay  ganh đua cứ bắt mình khó nhọc
Hãy hát đi khi chưa đứt dây đàn
Hãy uống đi chừng nào chưa vỡ cốc

Hỡi hiền triết gặp thằng ngu nói láo
Nếu đêm đen là bình minh- hắn bảo
Thì cũng hãy vờ ngu đừng cãi hắn làm gì
Vì bây giờ thông minh là ngu là phản đạo

Đừng lo lắng vì đời trôi nhanh thế
Hãy cứ yêu hãy cứ say vui vẻ
Trời chẳng cần ta tận tuỵ trung thành
Hãy trung thành với các cô gái trẻ

Thà cứ yêu chỉ một người nào đó
Còn hơn yêu chung chung mà đau khổ
Thà giúp bạn anh bằng lòng tốt của mình
Hơn nói giúp cả loài người này nọ

Nếu bên cạnh là một cô má đỏ
Nằm rót rượu cho tôi bên thảm cỏ
Thì tôi chỉ là ngu đáng khinh bỉ đáng cười
Nếu còn mơ một thiên đường nào đó

Như lạc đà còng lưng lê chân đi chật vật
Tôi còng lưng gánh đời đầy đau thương nước mắt
Ôi cái kiếp đáng buồn nhưng buồn nhất là khi
Anh bị thắng vào xe cho thằng ngu nó dắt

Trái tim ai chỉ quen mùi hạnh phúc
Sẽ không biết giá buồn đau khổ nhục
Từ xưa thế lâu rồi anh đâu dám trách em
Người tự do không thương người trong ngục

Cháy cháy rực lên tâm hồn anh là vậy
Anh sung sướng khi tim anh máu chảy
Em không đốt lòng em trên ngọn lửa tình
Sao hiểu được người vì em đã chảy.

Em sinh ra là bông hồng kiêu hãnh
Anh là hạt cát lang thang trong nóng lạnh
Nhưng anh đi giữa sa mạc lần nào
Cũng thấy em trước anh như ảo ảnh

Tôi chẳng cần lâu đài cao này nọ
Tôi cứ say cứ lang thang đâu đó
Anh tốt ư? Xin cứ việc thành thần
Tôi con cháu của A-Đam đau khổ

Hãy coi chừng các cô mắt long lanh má đỏ
Vì cái đẹp tình yêu hai ngọn nguồn đau khổ
Cái đẹp tình yêu không vĩnh cửu lâu bền
Chỉ đến bắt anh đau rồi bay đi theo gió

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

Sự tích và phong tục Tết Đoan Ngọ



Vậy Tết Đoan Ngọ là tết gì ? Và ta ăn Tết Đoan Ngọ vào ngày nào tháng Năm ?
Đoan nghĩa là mở đầu, Ngọ là giữa trưa, Đoan Ngọ là bắt đầu lúc giữa trưa; còn Dương là mặt trời, là khí dương Đoan Dương nghĩa là bắt đầu lúc khí dương đang thịnh.
Tết Đoan Ngọ ăn vào ngày mồng 5 tháng 5 âm lịch.
Sở dĩ Tết này được gọi là Tết Đoan Ngọ, chính tvì tháng năm là tháng bắt đầu nắng to, khi dương đang thịnh như mặt trời vào lúc giữa trưa.
Theo địa bàn thì phương Nam là chính Ngọ, mà Ngọ là ngôi dương, cho nên tết này là Tết Đoan Dương. Vả chăng tháng năm cũng lại là tháng Ngọ trong một năm.
Người Trung Hoa còn gọi Tết Đoan Ngọ là Tết Trùng Ngũ hay Đoan ngũ nữa.
Theo sách “Tuế thời lạp ký” thì Trùng Ngũ là hai số 5 gặp nhau, mồng 5 tháng Năm. Ngoài ra xưa kia ở kinh kỳ, người ta gọi ngày mồng 1 tháng năm là Đoan Nhất, ngày mồng 2 là Đoan Nhị, ngày mồng 3 là Đoan Tam, ngày mồng 4 là Đoan Tứ và ngày mồng 5 là Đoan Ngũ.
SỰ TÍCH TẾT ĐOAN NGỌ.
Thực ra ban đầu, ngày Đoan Ngọ chì là ngày người dân cúng lễ để đánh dấu một thời tiết mới, mừng sự trong sáng quang đãng. Hơn nữa giữa tiết hạ này oi bức, bệnh tật thương hay có, nên người ta cúng vái để cầu được bình yên, tránh đựợc mọi bệnh thời khí.
Nhưng về sau để cho ngày nay có một ý nghĩa, người ta liền lấy ngày đó làm ngày kỷ niệm Khuất Nguyên và các ông thầy thuốc cũng nhân dịp này kỷ niệm hai chàng Nguyễn Triệu và Lưu Thần vào núi Thiên Thai tìm thuốc.
SỰ TÍCH KHUẤT NGUYÊN.
Khuất Nguyên, họ Tam Lư làm chức Tả Đồ nước Sở dưới Triều vau Hoài Vương vào thời Thất Quốc bên Tầu ( 307 – 246 tr . Tây Lịch), có tài và liêm chính. Mỗi khi vào Triều bàn bạc quốc sự, ông đều bị vua Hoài Vương bài bác vì những nịnh thần xúi giục.
Về sau ông bị nhà vua truất bỏ. Để tự tả nỗi oán than ông viết bài thơ “ Ly Tao”.
Khi vua Sở Hoài Vương sang Tần, ông hết lời can ngăn nhưng Hoài Vương không nghe, rồi bị chết ở đất Tần. Vua Tương Vương kế nghiệp vua Hoài Vương không những không chịu nghe lời ông lại còn bắt ông đi đày.
Ông làm bài thơ “ Hoài Sa” rồi đá vào mình nhảy xuống sông Mịch La tự vận. Hôm đó là ngày mồng 5 tháng Năm.
Được tin đó là vua rất hối hận và thương tiếc sức dân làm cỗ ra tận bờ tận bờ sông cúng ông và ném cỗ xuống sông ông hưởng, nhưng cỗ bị cá tôm ăn hết. Ong báo mộng cho nhà vua hay, và xin với nhà vua nếu nghị tình thương ông thì khi ném cỗ xuống cho ông phải lấy lá bọc lại, buộc bằng chỉ ngũ sắc, cá tôm sẽ không ăn được.
Theo lời báo mộng của ông, vua ra lệnh cho nhân dân làm theo.
Từ đó vào ngày mồng 5 tháng Năm bên Tàu, dân chúng làm cỗ cúng linh đình trên các bờ sông rồi lấy lá bọc lại, buộc ngũ sắc ném xuống dòng nước để làm kỷniệm ông Khuất Nguyên.
Riêng tại sông Mịch La, người nước Sở mở hội rất vui, ngoài việc cúng lễ Khuất Nguyên còn tổ chức các cuộc đua thuyền, tượng trưng cho ý muốn vớt thây Khuất Nguyên.
SỰ TÍCH LƯU THẦN VÀ NGUYÊN TRIỆU.
Lưu Thần và Nguyễn Triệu là hai người đời nhà Hán, nhân ngày Tết Đoan Dương cùng rủ nhau vào núi hái thuốc, gặp hai nữ kết duyên. Sau thời gian nữa năm sống nơi tiên cảnh với vợ tiên, hai người nhớ nhà đòi về. Giữ lại không được, hai tiên nữ đưa tiễn chồng về. Trở về làng, Lưu, Nguyễn thấy phong cảnh đã khác xưa, nữa năm trên cõi tiên là mấy trăm năm ở dưới cõi trần. Hai chàng bèn đi tìm trở lại cõi tiên, nhưng không thấy nữa. Hai chàng rũ nhau vào trong rừng rồi không thấy trở về.
Nhiều nhà thơ đã ngâm vịnh rất nhiều về sự tích đầy thi vị của hai chàng, và riêng thi sĩ Tản Đà đã có một tập chèo “ Thiên Thai” kiệt tác.
Dưới đây là đọan hai nàng tiên tiễn biệt Lưu, Nguyễn về:
Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai.
Suối tiễn oanh đưa những ngậm ngùi!
Nữa năm tiên cảnh
Một bước trần ai.
Ước cũ duyên thừa có thế thôi!
Đá mòn rêu nhạt,
Nước chảy hoa trôi,
Cái hạt bay lên vút tận trời!
Trời đất từ đây xa cách mãi,
Cửa động,
Đầu non,
Đường lối cũ,
Nghìn năm thở thẩn bóng trăng chơi.
LỄ BÁI TRONG NGÀY ĐOAN NGỌ
Có tiết lễ, phải có cúng bái. Cũng như các tết khác, ta cũng ăn Tết Đoan Ngọ bằng sự cúng lễ.
Tại các làng xã có lễ thần tại đình, đền; tại các thôn xóm có cúng tại miếu. Ở nhà, các tư nhân sữa lễ cúng ông bà ông vải và cúng Thổ Công. Trong lễ tại miền Bắc về dịp này thế nào cũng có trái dưa hấu vì lúc này đang mùa. Cỗ cúng xong thì ăn, không ai mang đỗ xuống sông như tục bên Tầu, và ta cũng không cúng Khuất Nguyên tuy là ngày kỷ niệm Khuất Nguyên.
Riêng tại gia đình các đông y sĩ có sữa lễ cúng Thánh sư, ngoài lễ cúng tổ tiên và Thổ Công.
Hoa quả là những thứ không thể thiếu trong ngày Tết Đoan Ngọ
TỤC LỄ NGÀY ĐOAN NGỌ
Ngoài việc cúng lễ trong ngày Tết Đoan Ngọ, xưa và cả nay ở một vài địa phương, người Việt ta có nhiều tục lệ được mọi người cùng theo. Những tục lệ có khi ta bắt chước theo người Trung Hoa, có khi chính là tục lệ riêng của nước ta:
  • Tục giết sâu bọ,
  • Tục nhuộm móng chân móng tay,
  • Tục đeo bùa tui bùa túi,
  • Tục tắm nước lá mùi,
  • Tục khảo cây lấy quả,
  • Tục hái thuốc vào giờ Ngọ,
  • Tục treo ngãi cứu để trừ tà,
  • Tục đi siêu.
Tết mồng 5 tháng Năm, còn được ta gọi là Tết Giết sâu bọ, vì trong ngày hôm ấy ta có tục giết sâu bọ. Thoe quan niệm của ta xưa, trong người, nhất là trong bộ phận tiêu hóa, thường có sâu bọ. Sâu bọ này nếu không bị trừ đi sẽ sinh sản ngày càng nhiều và gây tại hại cho người, nhưng giết sâu bọ không phải là một chuyện dễ dàng và không phải là bất cứ lúc nào cũng giết chúng cũng được. Quanh năm chúng ẩn sâu trong bụng, duy chỉ có ngày mồng 5 tháng Năml là chúng ngoi lên. Nhân dịp chúng ngoi lên, người ta cần giết chúng.
Giết sâu bọ bằng gì.?
Chính bằng những thức ăn, nhất là bằng rượu nếp và hoa quả.
Sáng sớm ngày mồng 5 tháng Năm, ngay khi thức dậy, súc miệng xong là phải giết sâu bọ ngay. Ở miền Bắc, trong dịp này mỗi người ăn ít nhất một bát cơm rượu nếp, sau đ1o ăn một bát thạch, rồi đến ăn các trái cây như mận, muỗm, sấu, đào, roi ( mận) vv …
Đối với trẻ con, người ta bôi chúng một ít thần sa, chu sa vào hai bên thái dương và vào bụng. Có khi người ta hòa với nước cho chúng uống. Người ta cắt nghĩa sự giết sâu bọ nhu sau:
Sáng hôm mồng 5 tháng năm, bọn sâu bọ ở bụng dưới ngoi lên bụng trên. An rượu nếp vào cho chúng say, sau đó những trái cây làm cho chúng chết. Mỗi trái cây đều là một vị thuốc giết sâu bọ. Trong đông y, Thuốc Nam cũng như thyốc Bắc, các vị thuốc phần lớn đều lấy ở loài thảo mộc, các trái là kết tinh của loài thảo mộc xho nên có tính chất giết được sâu bọ.
Ngoài trái cây, người ta còn có cho trẻ con bôi hoặc uống thần sa, chu sa, vì người ta tin rằng, lúc sâu bọ bị trái cây giết có sự phản ứng gây sự bất an cho trẻ con nên dùng thần sa, chu sa để trấn an trước. Đó là tục lệ và ý kiến người xưa!
Ngày nay, hàng năm khi mồng 5 tháng Năm tới, ngoài việc cúng bái, vẫn còn người giết sâu bọ, vẫn ăn cơm rượu nếp ( cơm rượu) vào buổi sáng và vẫn dùng trái cây như xưa.
Ở Việt Nam, ít người biết chuyện Khuất Nguyên, mà chỉ coi mùng 5 tháng 5 là "Tết giết sâu bọ" - vì trong giai đoạn chuyển mùa, chuyển tiết, dịch bệnh dễ phát sinh. Người ta quan niệm, trong ngày này, các loài sâu bọ đều hoảng hốt, trốn chạy vì nhà ai cũng có bữa cỗ "giết sâu bọ" vào sáng sớm, với hoa quả đầu mùa. Đào mịn lông tơ, mận đủ mùi chua ngọt, chuối ta mập mạp, dưa hấu bổ dọc thành những chiếc thuyền rồng sơn son mịn cát lóng lánh như lân tinh, dứa còn nguyên cái mũ miện xanh rờn óng bạc, nhưng cái lòng nó vàng tươi khêu gợi. Và đương nhiên không thể thiếu món rượu nếp.
Thành lệ, cứ đến sáng sớm ngày mồng 5, người ta cho trẻ ăn hoa quả, rượu nếp, trứng luộc, kê, bánh đa, mận, muỗm, dưa hấu, uống nước dừa... bôi hồng hoàng vào thóp đầu, vào ngực, vào rốn để giết sâu bọ. Người lớn thì uống rượu hòa ít tam thần đơn hoặc bôi phẩm hồng vào thóp đầu, vào ngực, vào rốn để trừ trùng..............................
ST


Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

“NHẪN”




Có khi NHẪN để yêu thương

Có khi NHẪN để tìm đường tiến thân

Có khi NHẪN để chuyển vần

Thiên thời, địa lợi, nhân tâm hiệp hòa

Có khi NHẪN để vị tha

Có khi NHẪN để thêm ta bớt thù

Có khi NHẪN tỉnh giải ngu

Hơn hơn thiệt thiệt đường tu ai tường

Có khi NHẪN để vô thường

Không không sắc sắc đoạn trường trần ai

Có khi NHẪN để tăng tài

Khôn khôn dại dại nào ai tránh vòng

Có khi NHẪN để khoan dung

Ta vui người cũng vui cùng có khi

Có khi NHẪN để tăng uy

Có khi NHẪN để kiên trì bền gan

Có khi NHẪN để an toàn

Có khi NHẪN để rõ ràng đúng sai

Bạn bè giao thiệp nào ai

Có khi NHẪN để kính người trọng ta

Kể ra cũng khó đó mà

Chữ TÂM, chữ NHẪN, xem ra cũng gần.

 Tác giả "???"

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Đôi Dép

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...


Tác giả: Nguyễn Trung Kiên

Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

Sông đã cạn dòng, sao mát mái chèo xuôi?

Sông đã cạn dòng, sao mát mái chèo xuôi?
Một bàn tay vỗ không thành tiếng được,
Một bàn chân không thể cùng sóng bước,
Thiếu kim chỉ giờ, sao tỏ được thời gian?
Sóng có dạt dào khi vắng bãi bờ êm,
Một giọt nước mắt có làm thành biển cả,
Cây trơ gốc khi thiếu cành, thiếu lá,
Vạn vật trên đời… đều vì Pháp mà sinh!

Thiên thể, thời – không, sinh mệnh được an bài?
Tân Vũ trụ cần đủ đầy, tịnh khiết.
Các tầng không chẳng thể nào thiếu khuyết,
Một chỉnh thể vẹn toàn – ta sát cánh cùng nhau.

Thiên thể, thời không, sinh mệnh được an bài?Cùng đến nơi đây, chung nỗi bể dâu,
Tinh tấn tự mình, hoàn thành thệ ước.
Phật Pháp ân quang, diệu kì, uy đức!
Thiên địa an hòa, Càn Khôn Mới tinh khôi!


daikynguyenvn.com

Câu chuyện về những đàn chim di cư

Đôi lần, khi nhìn lên trời cao vào một ngày mùa thu, chắc hẳn bạn đã từng nhìn thấy những đàn chim di cư đang bay về phương Nam tránh rét. Bạn có thấy rằng, trong những chuyến hành trình về phương Nam tránh rét ấy, các đàn chim di cư đều bay theo hình chữ V? 


Nghiên cứu về cách bay của đàn chim, các nhà khoa học cho rằng, những đàn chim bay theo hình chữ V ấy chính là để tiết kiệm sức lực của mình cho chuyến bay đường dài vô cùng mệt mỏi. Bởi mỗi khi một con chim vỗ đôi cánh của mình, nó sẽ tạo ra một lực đẩy cho con chim bay sau nó. Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn chim có thể tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một. Dẫu chẳng hiểu gì về cách tính toán của các nhà khoa học, nhưng con số 71% sức lực tiết kiệm được khi bay theo bầy đàn trong đội hình chữ V, với tôi, thực sự là một con số vô cùng ấn tượng.

Mỗi khi con chim bay lạc khỏi hình chữ V của đàn, nó nhanh chóng cảm thấy sức trì kéo và những khó khăn của việc bay một mình. Nó nhanh chóng trở lại đàn để bay theo hình chữ V như cũ và được hưởng những ưu thế từ sức mạnh của cả bầy chim.
Và, còn một điều thú vị nữa là khi con chim đầu đàn mệt mỏi, nó sẽ chuyển sang vị trí bên cạnh và một con chim khác sẽ dẫn đầu.
Tiếng kêu của đàn chim từ đằng sau sẽ động viên những con đi đầu giữ được tốc độ của chúng. Những lời động viên ấy đã tạo nên sức mạnh cho những con chim đang ở vị trí đầu đàn, giúp chúng giữ vững tốc độ, thay vì để chúng mỗi giây phút phải chịu đựng áp lực của vị trí dẫn đầu đàn và sự mệt mỏi triền miên.
Cuối cùng khi một con chim bị bệnh hay bị thương rơi xuống, hai con chim khác sẽ rời khỏi bầy để cùng hạ xuống với con chim bị thương và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại cho đến khi nào con chim bị thương có thể bay lại được hoặc là chết, và khi đó chúng sẽ nhập vào một đàn khác và tiếp tục hành trình bay về phương Nam xa xôi.
Đàn chim không có bản đồ định hướng bay, không có vùng quản lý và hướng dẫn bay như con người. Đàn chim cũng không có cơ chế hoạt động theo một trật tự như con người. Chúng chỉ bay theo bản năng, nhưng cuối cùng, chúng vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ trong những mùa di cư của cuộc đời làm chim.
Câu chuyện về đàn chim di cư bay trên trời cao theo hình chữ V luôn khiến chúng ta ngưỡng mộ, những muốn học tập, làm theo mỗi khi liên tưởng tới các hoạt động của nhóm và các thành viên trong nhóm. Ta có thể cảm nhận sự tinh tế từ sức mạnh tổng hợp của đàn chim là do mỗi thành viên mang lại trong mỗi hoạt động của bầy đàn. Đó là sức mạnh của một nhóm, sức mạnh được tìm thấy trong một chỉnh thể mà các thành viên trong đó đều chung sức, chung lòng.
Trước hết là các thành viên trong nhóm phải tin tưởng lẫn nhau, phải xác định được mục tiêu chung của nhóm để rồi cùng một lòng dốc sức gánh vác nhiệm vụ. Chỉ có thể làm tốt được việc này khi mỗi thành viên đã hiểu được nhiệm vụ của mình, để rồi cùng chung ý nguyện chia sẻ khó khăn, cùng gỡ bỏ vướng mắc vì những mục tiêu chung của cả nhóm. Việc làm này chỉ có thể thực hiện được trên cơ sở tin tưởng lẫn nhau, chia sẻ thông tin giữa các thành viên.
Vị trí của con chim đầu đàn bay theo hình chữ V ấy cũng truyền cho chúng ta một thông điệp rất rõ ràng. Đó là việc chia sẻ vị trí lãnh đạo, vị trí khó khăn nhất của nhóm. Điều này cho thấy nó sẽ đem lại lợi ích cho tất cả các thành viên. Những công việc khó khăn sẽ được mọi thành viên trong nhóm thay phiên nhau đảm nhận. Có như vậy thì những người ở vị trí lãnh đạo nhóm mới có thể luôn được động viên khích lệ để tự tin gánh vác trách nhiệm của người đứng đầu, và luôn được san sẻ khó khăn. Họ sẽ không bị áp lực công việc của vị trí đầu tàu, nơi đầu sóng, ngọn gió, và vì thế, chắc chắn là hiệu quả của công việc sẽ được tăng lên rất nhiều.
Làm việc theo nhóm bao giờ cũng mang lại hiệu quả tốt đẹp hơn, bởi các thành viên là cùng làm, cùng tiến, cùng chịu, cùng hưởng. Làm việc một mình thì sức ỳ sẽ rất lớn, lớn hơn rất nhiều khi làm việc cùng nhau trong một chỉnh thể vẹn toàn. Nhắc đến chỉnh thể, bất giác tôi nhớ đến một đoạn thơ trong bài thơ “Một giọt nước có làm thành biển cả” mà Đại Kỷ Nguyên đăng cách đây không lâu:
Sông đã cạn dòng, sao mát mái chèo xuôi
Một bàn tay vỗ không thành tiếng được
Một bàn chân không thể cùng sóng bước
Thiếu kim chỉ giờ, sao tỏ được thời gian?
Sóng có rạt rào khi vắng bãi bờ êm,
Một giọt nước chẳng làm thành biển cả,
Cây trơ gốc khi thiếu cành, thiếu lá,
Vạn vật trên đời… vì Pháp đáo lai!
Thế đấy, một cánh én mỏng không làm nên mùa Xuân. Một bàn tay không thể nào vỗ thành tiếng được. Hoạt động theo chỉnh thể, theo nhóm sẽ tốt hơn rất nhiều so với hoạt động đơn lẻ của mỗi cá nhân. Hành động theo tinh thần của loài chim di cư, theo một chỉnh thể vẹn toàn giúp các thành viên trong nhóm sát cánh bên nhau, trong mọi lúc mọi nơi, cùng nhau chia sẻ, gánh vác công việc, cả khi khó khăn, nguy hiểm lẫn những lúc suôn sẻ, ngọt ngào. Vậy thì, bạn ơi, còn chần chừ gì nữa! Hãy nắm lấy cơ hội được bay trong đội hình của một đàn chim di cư, đội hình bay theo hình chữ V! Cơ hội này là một đặc ân mà tạo hóa đã ban tặng cho chúng ta, một thông điệp rõ ràng nhất mà bề trên đã lưu lại cho con người khi là thành viên của một nhóm.
Minh Anh
Copyright © 2012 Nguyen Đinh Binh .