Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

Quá nhiều người sống như thể họ đang ở vạch đích, còn tôi muốn chạy một cuộc marathon thứ thiệt

Bạn có thật nhiều dự định cho tương lai, những bức tranh đầy màu sắc và rực rỡ hiện lên trước mắt bạn và rồi… Bùm! Tất cả biến mất! Tương lai nhẹ nhàng "tặng" bạn một cú đấm vào mặt. Vì sao thế?



- 01 -
Đôi khi những suy nghĩ vu vơ về tương lai lại tràn vào tâm trí những lúc rảnh rang trong một ngày mưa gió. 25 tuổi, ở cái ngưỡng lưng chừng và nhiều khi là chơi vơi này, tương lai là điều gì đó thật khó khăn khi nghĩ tới. Với những người tầm tuổi tôi, những người trẻ 20, 25, 30 tuổi vẫn còn tràn trề sức sống với bao dự định và hoài bão thì cuộc đời lại không nghĩ vậy, nó luôn rình rập để "đâm sau lưng" ta bất cứ khi nào có thể.
Tôi còn nhớ những thằng bạn thời niên thiếu, chúng tôi thật tươi vui. Đứa muốn làm bác sĩ, đứa muốn làm kiến trúc sư, có đứa lại muốn làm hacker,.. rồi mỗi lần đi chơi lại oang oang kể về những cái hay ho mà chúng biết về con người, công việc mà chúng thích. Trong chúng tôi khi đó luôn là ngọn lửa khát khao cháy bỏng được chứng tỏ mình, trở thành đỉnh cao của những người giỏi nhất.
Giờ đây khi đã "lớn", khi nhắc lại những chuyện xưa cũ, lũ chúng tôi chỉ dám cười trừ tặc lưỡi: "Ôi cái hồi ấy!". Đứa học kiến trúc thì đi làm công nghệ thông tin, cậu bạn học công nghệ thông tin thì giờ lại đi kinh doanh; trái ngành trái nghề trái cả cái niềm yêu thích ban đầu. Phải chăng cuộc đời là vậy? Phần lớn chúng ta được thiết kế để tuân theo quy luật của nó?
Ước mơ của tôi bay đi đâu mất rồi?
Dường như khi càng già đi, chúng ta lại càng ghét nói về ước mơ của mình. Tại sao? Vì thật xấu hổ khi bạn nói mà không làm được. Bạn nhận ra rằng bạn chẳng quyết tâm như bạn nghĩ, bạn chẳng giỏi giang như bạn tưởng; rồi bạn bắt đầu hoài nghi bản thân - phải chăng ước mơ này là quá xa vời và không dành cho bạn? Động lực mất dần, nỗi sợ thất bại tràn ngập. Bạn còn chẳng dám nghĩ đến việc bạn sẽ làm những thứ bạn thích nữa. Đáng buồn thay, bạn đang dần học cách từ bỏ.
Nhưng bạn vẫn sống và tiếp tục lừa dối bản thân bạn.
 02 -
Với những người ở lại với niềm tin lung lay mãnh liệt của mình, tại sao họ vẫn tin? Là vì áp lực từ những điều họ đã nói ra, là vì họ cũng chẳng còn tin nữa nhưng họ vẫn phải bám trụ vào nó để kể những câu chuyện thần thoại về tương lai và ước mơ của họ.
Như một diễn giả tài năng, một người bạn đã nói với tôi: "Tớ vẫn thích mở một công ty giải trí riêng. Tớ sẽ gây dựng nó trở lên thịnh vượng rồi thuê một thằng CEO về cho nó quản lý rồi mình đi nghỉ mát ngồi đếm tiền. Cơ mà tớ muốn từ từ đã, cậu biết mà.. tiền bạc làm con người ta suy đồi, nên tớ nghĩ vội vàng quá sẽ khiến mình cuốn vào vòng xoáy ấy. Có lẽ tớ nên bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt trước đã, làm quen rồi học từ mấy người trong ngành ấy chẳng hạn."
Tôi chỉ dám nở một nụ cười ái ngại trước giấc mơ màu hồng của bạn tôi.
Tôi không nghĩ rằng sau này "tôi sẽ có gì?". Tôi chỉ quan tâm duy nhất một điều "làm sao để có được thứ tôi muốn?". Từng bước từng bước một từ A-Z, rủi ro là gì, tôi sẽ phải làm gì, thời gian tôi cần để thực hiện chúng và cuối cùng là một niềm tin bất diệt về cái tôi phải làm.
"Quá nhiều người sống như thể họ đang ở vạch đích. Còn tôi muốn chạy một cuộc marathon"
Và 2 điều sẽ giúp tôi thực hiện điều đó: Lòng tự trọng và Tự nhận thức.
Đầu tiên, bạn phải có một niềm tin táo bạo rằng, bạn sẽ trở nên vĩ đại, bạn phải vĩ đại dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nó không phải ước mơ, không phải DỰ ĐỊNH - nó là cuộc đời của bạn, nó là sinh mệnh của bạn, nó là điều giúp bạn trở nên ý nghĩa chứ không phải là một gã vật vờ chẳng làm gì ra hồn.
Điều thứ hai, tự nhận thức khả năng của bạn. Đừng trở thành người mà bạn mong muốn mình trở thành, hãy trở thành người mà bạn có khả năng trở thành. Nhiều người sẽ nói: "Chúng ta phải theo đuổi giấc mơ của mình, bạn có thể làm được mọi thứ nếu bạn tin tưởng vào bản thân mình."

- 03 -
Tôi đã từng muốn trở thành một game thủ, vì tôi cực kì mê game hồi còn bé; thế giới trong game thật đẹp biết bao, nơi tôi trở thành anh hùng trong cuộc đời của tôi, tôi chém quái vật tôi cứu thế giới, tôi có tiền mua đồ xịn để tôi bá đạo nhất. Nhưng rồi tôi nhận ra, có những game tôi không thể nào trở thành bá đạo được.
Tôi đã băn khoăn suy nghĩ về điều này và rồi đi đến kết luận: Tôi không thể tập trung vào quá nhiều chi tiết, tôi không có khả năng phán đoán tình huống và căn thời gian, tôi cũng không thể trở thành một game thủ huyền thoại, dù đã bỏ quá nhiều thời gian, tâm sức nghiên cứu.
Rõ ràng, dù thời gian và công sức nghiên cứu mà tôi bỏ ra giúp tôi có thứ hạng cao nhưng điều đó không phải thứ tôi muốn, tôi muốn là người giỏi nhất hoặc chí ít là trong top 5% những người giỏi nhất.
Khi chưa tìm hiểu kĩ càng về bản thân mà lại có quá nhiều ước mơ thì đó là chiếc vé một chiều về vùng đất mơ mộng dành cho bạn.
Lòng tự trọng và Tự nhận thức? Xong! Giờ sao?
Một kế hoạch chi tiết đến đáng kinh ngạc. Hãy tưởng tượng rằng bạn đang lập kế hoạch để lên mặt trăng và chỉ sai 0,5 giây thôi là phi thuyền của bạn sẽ nổ tung - bạn ra đi mãi mãi. Vì vậy, trước khi nghĩ đến một mục tiêu, tôi luôn tự hỏi ba điều:
1. Bao nhiêu thời gian là phù hợp nhất để tôi có thể rèn luyện kĩ năng của mình mỗi ngày?
2. Nếu còn thừa thời gian, tôi sẽ tăng thêm thời gian rèn luyện hay sử dụng vào những việc gì?
3. Nếu thiếu thời gian, tôi phải bỏ điều gì để bổ sung? Nếu không thể làm thế, tôi sẽ mất bao lâu để có thể đạt được mục tiêu đó.
Và cuối cùng là cam kết với cả tính mạng của tôi để thực hiện nó MỖI NGÀY. Nhiều người sẽ nói điều này có vẻ điên cuồng nhưng không bạn tôi ơi, nếu bạn chọn làm người bình thường trong thế giới điên cuồng này thì bạn đã thua từ khi được sinh ra rồi. Và bạn biết gì không? Có duy nhất một thời điểm vàng dành cho bất kì mục tiêu nào, là BÂY GIỜ.
Dậy sớm và làm ngay đi. Không có lý do nào được quyền cản trở bạn. Vĩ đại và tầm thường là sự sống và cái chết.
Theo Dũng Spiderum
Trí thức trẻ



Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

Suy Ngẫm



Hôm qua là ngày Doanh nhân Việt Nam, ông Sếp Tổng tập đoàn đi đâu từ sáng, mà con Mẹc S600 của ông vẫn thấy để trong gara, tôi đoán chắc lại có đám nào đến đón ông đi dự tiệc. 
Đầu giờ chiều, Sếp Tổng gọi điện thoại cho tôi:
- Cháu à! Hôm nay cậu lái xe bị ốm, cháu qua chỗ cô thư ký lấy chìa khóa xe của chú, rồi đánh xe đến khách sạn Melia đón chú về văn phòng.
Tôi ngoan ngoãn làm theo lời ông. Lần đầu tiên trong đời điều khiển 1 chiếc xe sang trọng đắt tiền như vậy, tôi hơi luống cuống, động tác rụt rè thiếu tự tin, mất gần 30 phút mới lò dò đến khách sạn Melia, mặc dù quãng đường chưa đầy 5km.
Khi lái xe vào cửa đón khách, một đôi trai gái đang tay trong tay, dung dăng dung dẻ âu yếm thân mật nhau, chắn hết cả lối vào. Tôi bực mình nhấn còi pim pim, đôi trai gái giật mình quay lại. Tôi chợt sững sờ, thì ra cô gái chính là người yêu cũ của tôi, chia tay nhau đã gần 1 năm nay, tôi thực sự bối rối. Người yêu cũ cũng ngỡ ngàng nhìn tôi rồi bật cười khanh khách nói:
- Trời đất ơi! Anh bây giờ lại tệ hại thế này sao?! Có những 2 bằng đại học mà lại đi làm nghề lái xe à?!
Tôi nghẹn đắng trong cổ họng, máu dồn lên não, không nói được ra lời, chỉ trân trân mắt nhìn.
Đúng lúc đó, Sếp Tổng cũng vừa ra khỏi khách sạn, ông bước đến sát bên cửa xe tôi, kính cẩn chào tôi, đưa tôi chiếc cặp da và nói:
- Thưa Giám Đốc! Tài liệu của Giám Đốc đây ạ! 15 phút nữa cuộc họp mới bắt đầu, Giám Đốc đi đường cẩn thận ạ!
Tôi nhận lấy chiếc cặp, vứt sang ghế phụ, không nói câu gì. Sếp Tổng lại kính cẩn chào tôi 1 lần nữa, tôi vẫn lạnh lùng như một tảng đá, nheo mắt nhìn người yêu cũ, nhếch mép cười rồi đạp ga lướt đi, không còn rụt rè rón rén như lúc đến, bỏ lại sau lưng đôi trai gái đang đứng như trời trồng. Tôi lướt đi mà trong lòng phấn chấn chộn rộn không sao tả nổi, tôi thầm cảm ơn Sếp Tổng đã vì tôi mà chịu oan ức, cảm ơn ông lấy lại danh dự cho tôi, đã dạy cho những kẻ hời hợt kia hiểu rằng, sống trên đời này đừng bao giờ coi thường người khác, danh lợi và quyền lực cũng chỉ như đám phù du...
Khi tôi đã đi khá xa, Sếp Tổng vỗ vai gã bạn trai của người yêu cũ tôi nói:
- Các con ạ! Bố muốn nói với các con rằng, muốn trở thành một Doanh nhân thành đạt, thì chả nhất thiết phải có bằng đại học, mà việc quan trọng hàng đầu là phải biết làm cho những thằng có 2 bằng đại học làm việc cho ta một cách tận tụy hết mình mà lại không bao giờ đòi tăng lương...
St

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

10 lời khuyên kinh điển bất cứ ai cũng nên đọc trước khi muốn kinh doanh, buôn bán


Richard Branson từng nói bất cứ doanh nhân thành đạt đều trải qua những thất bại và kinh nghiệm, nếu họ nói không có tức là họ đang nói dối. Sau đây là 10 lời khuyên được đút rút từ kinh nghiệm, thất bại của nhiều doanh nhân trên thế giới.


1. Dù làm nghề gì, bạn cũng nên dành một phần thời giờ để học hỏi về nghệ thuật bán hàng. Trong lĩnh vực kinh doanh, đó là môn duy nhất hữu ích cho mọi người. Những sách hoặc những lớp dạy về nghề bán hàng hiện nay, đều căn cứ trên những quy tắc cơ bản. Những công đoạn của một cuộc giao tiếp chuyên để bán hàng là:
- Gây chú ý tới khách hàng.
- Làm cho khách hàng thấy lợi.
- Gợi sự ham thích của khách hàng.
- Dẫn khách hàng đến hành động (mua hàng).
2. Dù làm nghề gì, sự am tường về nghệ thuật bán hàng cũng có thể giúp ích cho bạn.Nó sẽ giúp bạn tránh những mối bất hoà, những lối nghẽn, phòng ngừa những xích mích và tạo ảnh hưởng lên mọi người. Nó mách bạn những nguyên tắc cơ bản trong phép điều đình, dàn xếp một công việc, những nguyên tắc mà bất kỳ ai đạt đến địa vị quan trọng đều cần phải biết dẫn dắt mọi người một cách đắc lực.
Và quý hơn cả, nghệ thuật ấy làm cho bạn biết quan tâm đến ngưòi khác và thấu triệt những động lực khiến cho họ hành động. Nói tóm lại, nó làm cho bạn trở thành một người có uy tín.
3. Dù định làm việc trong ngành nào, bạn cũng nên tập luyện cách bán hàng trong một năm hoặc tìm hiểu nghệ thuật bán hàng. Nó hữu ích chẳng những trong giới doanh nghiệp mà trong tất cả các ngành nghề khác. Nó tập cho chúng ta cách tạo ảnh hưởng lên người khác. Bất luận người nào cũng có một cái gì để bán, hoặc giả đó là món hàng hoặc một dịch vụ nào đó. Người bán hàng không phải là một nhân viên thừa hành. Trách nhiệm của người bán hàng khó khăn hơn nhiều và phải biết gây ảnh hưởng những người mà ta không có quyền hành gì đối với họ. Năm đức tính của một tay bán hàng chuyên nghiệp là: tính khả ái, nhanh trí, thấu hiểu nhân tâm, tài dẫn dắt và lòng tự tin.
4. Có một cách hay và nhanh chóng để bước chân vào kinh doanh là tập bán một món hàng chuyên môn trong một hai năm. Đó là nghề tập cho chúng ta biết xoay xở, biết chiều chuộng và rèn đúc chúng ta có một tâm hồn khẳng khái, người bán hàng chuyên nghiệp phải bán với một giá cao những món hàng ít ai hỏi đến và phải tạo ra sự đòi hỏi và chiến thắng sự phản ứng của người mua. Những món tiền hoa hồng thu được tùy thuộc vào sự tài giỏi và cá tính của ta.
5. Bạn nên có chính sách bán hàng thật rõ ràng. Không một cửa hiệu nào có thể bán mọi loại hàng cho tất cả mọi người. Không một cửa hàng nào có thể đồng thời đặt cơ sở bán hàng trên hai phương diện: giá cả và phẩm chất. Mở thêm một lĩnh vực bán đồ rẻ trong cửa hiệu, nếu có lãi cũng chẳng là bao. Có điều chắc chắn là khi thấy một cửa hiệu có "bán đồ rẻ" thì khách hàng mới tin tưởng khá nhiều ở giá cả hàng hóa. Bạn phải quyết định mình muốn phục vụ và giữ hạng khách hàng nào. Sau đó, bạn sẽ phải biết phân bổ những món hàng khách ưng mua giá cao. Cứ buôn những món hàng ấy, không nên buôn nhiều thứ. Chạy theo đồng xu có khi mất đồng bạc.
6. Mỗi khi định giá một món hàng, bạn nên nhớ trong thương trường người ta quan niệm danh từ "giá bán" ra sao. Giá bán có nghĩa là giá vốn cộng với tiền lãi. Bán không có lãi, không phải là kinh doanh mà chính là tự sát. Theo chính sách ấy chắc chắn là đi đến khánh tận. Không một việc kinh doanh nào có thể tồn tại mà không có lãi. Một món hàng hoặc một dịch vụ không có lãi tức là hy sinh. Mà như vậy, tức là thoái bộ. Vẫn biết đôi khi chúng ta phải bán hàng để thu lại vốn, nghĩa là không có lãi, Song ở trường hợp đó, món tiền chúng ta thu vào không thể gọi là "giá bán" đó chỉ là một phần của "giá bán".
7. Bán "phá giá" là một bước đường cùng. Phương cách ấy không chỉ làm mất thêm tiền mà còn phá hoại công cuộc làm ăn. Muốn hạ giá bán, chỉ có cách hay nhất là giảm giá vốn. Phần xuất tiền lãi vẫn phải giữ. Rất có thể chúng ta thấy tiền lãi gộp nhưng không có tiền lãi ròng. Hy sinh tiền lãi ròng chỉ có lý do trong trường hợp sự hy sinh ấy cần thiết để khỏi thua lỗ to hơn. Bán phá giá là một tệ nạn trên thương trường.
8. Dù bạn bán một món hàng hay kinh doanh một dịch vụ, nên căn cứ trên phẩm chất món hàng hơn là giá bán. Không được phép bán hàng kém phẩm chất, không nên làm cho khách có cảm tưởng rằng mình bán hàng xoàng xĩnh. Dù bạn có bán những món hàng rất tầm thường, ít ra những món hàng đó cũng phải có đôi chút giá trị để khách hàng nhận thấy giá bán rất vừa phải. Bán hàng chỉ căn cứ trên giá rẻ thực ra không phải là bán hàng. Chính sách ấy dễ dẫn đến lối bán hàng tạp hoá. Trong khi lập giá bán hàng, chúng ta phải tính phần tiền lãi ấy bằng cách đề cao những ưu điểm của món hàng.
9. Không nên sản xuất cũng đừng kinh doanh những món hàng xoàng xĩnh. Nên giữ giá trị con người bạn và công việc kinh doanh của bạn ở mức trên trình độ "hàng tạp hoá". Nói về phẩm chất, một món hàng có thể thật tốt, tốt vừa hoặc xấu tệ. Nhiều hàng hóa có đủ phẩm chất để đáng cho chúng ta chú ý. Nhưng bạn nên loại ra tất cả những món hàng xấu. 
Công việc kinh doanh của bạn không thể dung nạp những thứ có tính chất tầm thường, dù chỉ là cách trình bày những giấy tờ để giao dịch như giấy viết thư, quảng cáo, càng không nên bán những món hàng tầm thường. Những người chuyên sống theo thói quen bán đồ xoàng xĩnh có thể kiếm nhiều tiền, nhưng ngoài tiền ra, thì họ không có lợi lộc gì khác. Nếu bỏ lên cán cân thì họ thua thiệt nhiều hơn lãi. Họ không thể nổi tiếng trong thương trường và nhiều khi người ta xem họ như những món hàng tạp hoá.
10. Bạn sẽ nhận thấy rằng, muốn thành công trên thương trường, thượng sách là căn cứ trên phẩm chất của món hàng, không phải trên giá bán rẻ. Chỉ có những người bán hàng rong mới bán những món hàng xoàng xĩnh nên họ đã nâng cao giá trị món hàng đến một mức nào đó hơn là hạ xuống. 
Chính sách hạ giá luôn luôn dẫn đến thảm bại. Đến lúc khách hàng sẽ tỏ ra nghi ngờ những dịp may hiếm có lại thường xuyên ấy. Khách hàng có nhiều hạng, gạt bỏ hạng khách hàng giàu có là thiếu khôn ngoan. Tên tuổi của bạn phải đặt cơ sở trên giá trị những hàng bạn bán.
Thảo Nguyên
Theo Trí Thức Trẻ/Tổng hợ

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Trung Quốc và cái giá của tham vọng


Mơ ước trở thành số một thế giới có thể phản tác dụng, gây ảnh hưởng đến cả những món ăn trong bữa tối hằng ngày ở Trung Quốc

Không bao lâu nữa 1,4 tỉ người Trung Quốc sẽ cảm nhận được sự bó buộc mà Tổng thống Donald Trump của nước Mỹ bên kia bờ đại dương gây ra.
Điều đó hiển hiện trên bàn ăn của họ. Những món ăn ưa thích của người Trung Quốc - gà chiên ngập dầu, heo nấu 2 lần… - đều ngốn rất nhiều dầu (đa phần được ép từ đậu nành của Mỹ hoặc Brazil). Tương tự, heo và gà ở Trung Quốc đang được nuôi phần lớn bởi các loại thức ăn làm từ đậu nành nhập khẩu. Trong số các món ăn kể trên, chỉ có bắp cải là nguyên liệu duy nhất mà Trung Quốc tự lo được.
Tổng thống Trump gần đây đã áp thuế 25% lên hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc với lý do nước này vi phạm các quyền sở hữu trí tuệ. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đáp trả tức thì, cũng đánh thuế 25% lên hàng hóa từ Mỹ (bao gồm đậu nành).
Kết quả là giá cả thức ăn ở Trung Quốc sẽ nhảy vọt, khiến cả nông dân lẫn thực khách nước này bị ảnh hưởng. Bất mãn cũng gia tăng ở chiều ngược lại, cụ thể là tại các bang nông nghiệp Mỹ vốn đã gặp nhiều khó khăn trong việc bán đậu nành và các nông sản khác sang đất nước đông dân nhất thế giới. Về lâu dài, ông Trump có thể mất đi sự ủng hộ của cử tri thuộc lĩnh vực nông nghiệp.
Một câu hỏi lớn là tại sao vòng luẩn quẩn "cái trứng, con gà" này lại xảy ra. Câu trả lời có lẽ nằm ở chính sách của ông Tập. Kể từ thời nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc duy trì đường lối đối ngoại ẩn mình, tự gọi mình là "nước đang phát triển" và không bao giờ cố chiếm lấy vị trí dẫn dắt. Thế nhưng, sau khi lên nắm quyền vào mùa thu năm 2012, ông Tập bắt đầu nói về "cuộc đại tái tạo Trung Quốc" - thường được nhắc đến với tên gọi "giấc mộng Trung Hoa".
Tới đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc hồi tháng 10 năm ngoái, ông Tập đi xa hơn khi lần đầu tiên đặt mục tiêu Trung Quốc bắt kịp Mỹ về mặt kinh tế vào năm 2035. Với việc Trung Quốc sửa hiến pháp để xóa bỏ giới hạn nhiệm kỳ chủ tịch nước, ông Tập kỳ vọng thấy Trung Quốc trở thành số một thế giới vào năm 2035, khi ông 82 tuổi.
Ông Tập và ê-kíp của mình có thể không ngờ những lời ông nói lại góp phần châm ngòi chiến tranh thương mại Mỹ - Trung. Thay vì che giấu móng vuốt, ông Tập lại vung ra và vung ra quá sớm.

Cùng với kế hoạch hiện đại hóa, Bắc Kinh cũng tăng tốc sáng kiến "Made in China 2025" (tạm dịch: Sản xuất ở Trung Quốc năm 2025) với mục đích biến nước này thành trung tâm sản xuất công nghệ cao. Chính quyền Tổng thống Trump xem sáng kiến này là biểu tượng cho tham vọng giành lợi thế trong công nghệ thế hệ mới của Trung Quốc (ngay cả khi phải đánh cắp sở hữu trí tuệ để đạt mục đích). Ông Trump biết rõ ông không thể làm ngơ sau khi Trung Quốc tuyên bố sẽ hạ bệ Mỹ về mặt kinh tế chỉ trong vòng 17 năm nữa. Nhà tỉ phú này đã chạy đua vào ghế tổng thống Mỹ bằng lời hứa hẹn "Nước Mỹ trên hết".
Đã vậy, tuyên bố của Trung Quốc được đưa ra không đúng thời điểm, bởi nó diễn ra không lâu sau khi hai nhà lãnh đạo Mỹ - Trung đạt các thỏa thuận kinh doanh trị giá 250 tỉ USD nhân chuyến thăm Bắc Kinh hồi tháng 11-2017 của ông Trump. Các thỏa thuận này còn được xem là giải pháp giúp thu hẹp thâm hụt thương mại khổng lồ của Mỹ với Trung Quốc.
Bị đánh động bởi tham vọng của Trung Quốc cũng như sự thiếu tiến triển trong thu hẹp thâm hụt thương mại, ông Trump chuyển sang tấn công vào mùa xuân năm nay. Có nhiều lý do để Trung Quốc rơi vào tình thế này. Họ đã buộc các công ty nước ngoài làm ăn trong thị trường Trung Quốc phải chuyển giao công nghệ, đồng thời dựng lên nhiều hàng rào cản trở. Nhờ có lượng tiền dồi dào của nhà nước chống lưng, các công ty Trung Quốc ra tay thu mua công ty Mỹ, châu Âu để chiếm lĩnh các công nghệ then chốt, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghệ tự động và công nghệ thông tin. Ngược lại, không dễ để các công ty Mỹ, châu Âu thu mua công ty Trung Quốc, bởi nước này đặt ra vô số quy định để ngăn chặn.
Thực ra, khi ông Tập để lộ móng vuốt của Trung Quốc, tuyên bố sẽ chiếm vị trí cường quốc kinh tế số 1 của Mỹ, có thể ông chỉ muốn thu hút sự ủng hộ trong nước. Nhưng Trung Quốc bắt đầu nhận ra cái giá phải trả cho những tuyên bố trên không hề thấp. Giá cả nguyên liệu thực phẩm leo thang thì sự bất mãn trong lòng người tiêu dùng Trung Quốc cũng dâng theo. Điều này có thể dẫn tới làn sóng tấn công các công ty Mỹ đang hoạt động ở Trung Quốc.
Lo ngại xã hội mất ổn định, giới lãnh đạo Bắc Kinh cẩn thận không làm căng thẳng quá mức cuộc chiến thương mại với Mỹ trên truyền thông trong nước. Theo thuật ngữ ngoại giao, Bắc Kinh có thể lại thu mình một lần nữa. Nhưng đó chỉ là bề mặt! Về cơ bản, ông Tập không thể rút lại mục tiêu to lớn đã đặt ra tại đại hội đảng, cũng như không thể hủy bỏ sáng kiến "Sản xuất tại Trung Quốc năm 2025". 

HẢI NGỌC (Lược dịch theo tạp chí Nikkei Asian Review)
https://nld.com.vn/thoi-su-quoc-te/cai-gia-cua-tham-vong-20180727222952072.htm

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

Túy hồng nhan ....





Phố đông vô tình mình ta bước
Gió xuân hữu ý hoa đào lay
Mỹ nhân như rượu ngàn năm ủ
Ngắm nàng chưa uống lòng đã say

ST

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Nguyên nhân có thể khiến thị trường chứng khoán lao dốc




Một trong những nguyên nhân chủ yếu là do đầu cơ tràn lan một cách quá khích.

Trong 100 năm vừa qua, thị trường chứng khoán thế giới đã lao dốc nhiều lần. Các cuộc Đại Khủng Hoảng năm 1929, Ngày Thứ Hai Đen Tối 1987, Đại khủng hoảng 2007-2009 là những cơn đau tồi tệ nhất các nhà đầu tư trải qua. Nhiều nhà đầu tư đã vỡ mộng chỉ sau những cú sụt giảm trong vài tuần và có người phải nhảy lầu tự tử.
Mặc dù nguyên nhân cụ thể của mỗi đợt lao dốc là khác nhau và đều khá phức tạp, nhìn chung thì các cú sụp đổ thường được gây ra bởi sự kết hợp giữa đầu cơ , đòn bẩy quá cao và một vài yếu tố chủ chốt khác.
1. Đầu cơ
Một trong những nguyên nhân chủ yếu là do đầu cơ tràn lan một cách quá khích. Cuộc Đại khủng hoảng năm 1929 hay bong bóng dotcom là ví dụ điển hình cho đầu cơ cổ phiếu. Năm 1929, trong khi giá cổ phiếu đã được đẩy lên đến mức điên rồ thì số người thất nghiệp lại cao kỷ lục và sản xuất bị bó hẹp, hệ thống ngân hàng ngập nợ xấu. Đây là cơn bão gây ra sự sụp đổ phố Wall, sau đó nhanh chóng lan ra tạo thành cả mảng tối tăm cho nền tài chính Châu Âu, và là một nguyên nhân quan trọng gây nên Đại chiến thế giới II.
Cũng với nguyên nhân đầu cơ, cuộc khủng hoảng cổ phiếu công nghệ đã diễn ra đầu những năm 2000. Hậu quả là trong 6 năm sự thao túng giá cổ phiếu công nghệ đưa Nasdaq tăng 400%, và cũng chính sự thao túng đưa chỉ số này từ mốc 5046 giảm về mốc 1114 điểm.
Gần đây nhất là cuộc khủng hoảng 2007-2009, thay bằng cổ phiếu thì nhà đất lại là đối tượng của xới bạc. Thậm chí, một số cuộc khủng hoảng còn bắt nguồn từ đầu cơ những hàng hóa điên rồ như hoa tulip, hay tiền số ...
Điểm chung là trước các cuộc khủng hoảng, xuất hiện các cơn sốt bất thường dành cho một thứ tài sản hay vật chất nào đó vốn được giao dịch ổn định trong thời gian dài. Hậu quả của chuỗi ngày đầu cơ là đưa thị trường chìm trong chuỗi ngày đau đớn và một cái kết: nhiều người mất trắng tiền tích lũy cả đời.
2. Đòn bẩy tài chính quá lớn
Nhiều người cho rằng,đòn bẩy tài chính trong thời cuộc thuận lợi là bước đi thông thái để tăng giá trị thu về.
Hãy tưởng tượng, giả sử một nhà đầu tư A nào đó đổ vào 162.000 USD mua một cổ phiếu Berkshire cho thị trường trong những ngày giá tăng với kỳ vọng lợi suất 20% cuối năm. Nếu giờ ông A vay thêm 162.000 USD từ công ty chứng khoán (CTCK) với tỉ lệ vay thông thường 1:1 để mua một cổ phiếu Berkshire nữa , tức là cuối năm A muốn thu về khoản lãi 64.800 USD. Hãy nhớ, ông vẫn mất phí môi giới 0.04% và lãi vay margin 14%/năm.
Nhưng nếu giá cổ phiếu đi ngược lại mong muốn của ông A, giả định rằng mức sụt giảm là 35%, vậy A lỗ 113.400 USD cho cả hai cổ phiếu. Ngoài ra, còn phí môi giới và khoản lãi 14% vay trị giá 22.680 USD. Vậy A mất 136.080 USD, trong khi đầu tư 162.000 USD. Trong thực tế, trường hợp giá cổ phiếu giảm đến mức 30-40%, các CTCK sẽ ép nhà đầu tư bán giải chấp, chứ A không được nắm giữ cổ phiếu BRKA. Mà lực bán càng tăng trên bảng giá, cổ phiếu càng rơi mạnh.
Tiêu biểu cho hậu quả tình trạng vay margin cao toàn thị trường, chính là những "đêm đen " trong Đại khủng hoảng 1929 đưa nền tài chính thế giới vào nơi tăm tối. Vay margin cao là con đường có thể đưa người ta vào vòng xoáy nợ không lối thoát, có thể khiến nhiều nhà đầu tư khánh kiệt với tài sản đã tích cóp trong nhiều năm.
3. Lạm phát và chênh lệch lãi suất
Nhìn chung, chênh lệch lãi suất và lạm phát đều ảnh hưởng tiêu cực đến cổ phiếu và nền kinh tế, đặc biệt đúng với các ngành nóng. Một ví dụ thực tế, nếu các tờ báo cho bạn biết lợi suất trái phiếu Mỹ dự kiến tăng lên mức 3%, và cổ phiếu nhóm bất động sản (REIT) dự kiến thu về mức lãi 5%, đa phần các nhà đầu tư sẽ chọn cổ phiếu bất động sản.
Nhưng trường hợp sau đó lợi suất trái phiếu Mỹ tăng thêm lên mức 4%, lợi tức dự kiến của cổ phiếu bất động sản vẫn giữ nguyên là 5%. Nhưng cổ phiếu lại bị coi là thị trường đầy rủi ro, trái phiếu Mỹ lại được coi là vùng an toàn hơn - nên dòng vốn sẽ chảy vào thị trường trái phiếu.
Nhưng nếu giữ lãi suất trái phiếu Mỹ ở mức 4% còn lợi tức các cổ phiếu nhóm REIT tăng lên 6%, thì dòng vốn rất có thể lại đổ vào bất động sản- vì mức 6% được coi là mức cao trong bất đống sản. Thị trường cổ phiếu càng bị coi rẻ thì thị trường trái phiếu càng đắt lên, đó là cách mà dòng tiền hoạt động.
Từ góc độ kinh tế, lãi suất tăng đồng nghĩa chi phí vay mượn tăng, kéo theo hoạt động của nền kinh tế trùng xuống và có thể khiến TTCK giảm điểm.
4. Rủi ro địa chính trị
Thị trường chứng khoán sẽ không thể phản ứng tích cực nếu xảy ra cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc, hay một cuộc khủng hoảng hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên.
Thị trường thích giữ ổn định, và rủi ro từ các cơn căng thẳng của các phe đối lập trên chính trường hay quy mô chiến tranh thường mang lại kết quả ngược lại. Các căng thẳng trong những ngày có tin báo khủng hoảng tên lửa vịnh Cuba, vụ đâm máy bay vào Tòa Tháp Đôi ngày 11/09, gần đây nhất là căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên đều khiến thị trường lâm vào nhiều phiên sụt giảm mạnh.
5. Thuế
Các chinh sách giảm thuế thường kích thích tăng trưởng kinh tế và đưa lại thông tin tích cực cho thị trường, tiêu biểu là Sắc lệnh giảm Thuế của tổng thống Trump năm 2017 vừa qua đã tạo đà đưa Dow Jones đi lên liên tục.
Bên cạnh đó, nhìn lại lịch sử, chính phủ có thể thực hiện chính sách tăng thuế trên thu nhập của người lao động và cả giới chủ, nhằm tăng khả năng chi trả từ Quỹ bảo hiểm xã hội. Hậu quả là giảm đồng lương hiện tại cho công nhân và tăng chi phi sản xuất cho giới chủ, tạo ra những cơn sụt giảm mạnh mẽ trên thị trường chứng khoán. Ngoài ra, thị trường cũng chịu những ảnh hưởng tiêu cực từ dự báo tăng các loại thuế khác và thuế thu nhập doanh nghiệp trong tương lai
6. Nỗi sợ trên thị trường
Ban đầu, thị trường lao dốc bởi nhiều sự kiện do thuế, lãi suất, đầu cơ… Nhưng sau một thời gian dài, nỗi sợ sẽ khiến nhiều nhà đầu tư hoảng loạn. Bán tháo diễn ra trên diện rộng. Đó là tình trạng chung trong các cuộc khủng hoảng.
Một điển hình tiêu biểu, nhìn lại các nhà đầu tư có thể thấy bong bóng đầu cơ nhà đất và nợ vay quá lớn với người tiêu dùng là hai nguyên nhân chính đẩy thị trường lâm vào khủng hoảng trong những ngày năm 2008-2009. Nhưng trên thị trường chứng khoán, nỗi sợ mới là thứ điều khiển các nhà đầu tư nhiều nhất - sau khi hàng tít trên các báo cho biết hệ thống ngân hàng đổ sập bao gồm Merrill Lynch và Freddie Mac, thì cơn báo tháo mới diễn ra khủng khiếp trên toàn thị trường đưa đến viễn cảnh không thể tin nổi, làm nhiều tài khoản bốc hơi.
Theo Lê Quang
Trí thức trẻ

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

Vô đề

Vô đề

Đại mộng thuỳ tiên giác,
Bình sinh ngã tự tri.
Thảo đường xuân thuỵ túc,
Song ngoại nhật trì trì.

Dịch nghĩa

Trong giấc mộng lớn, ai là người tỉnh trước?
Trong cuộc đời này ta tự biết ta.
Đang yên giấc ngủ xuân trong ngôi nhà tranh,
Bên ngoài cửa sổ mặt trời (ngày tháng) cứ chậm rãi trôi qua.

Thơ
 Mộng lớn nào hay ai tỉnh sớm 
 Bình sinh ta tự biết tài ta 
 Ngày xuân no giấc nơi lều cỏ
 Bóng nắng ngoài song đã xế tà.

Vô đề

Copyright © 2012 Nguyen Đinh Binh .